Game-VN  >  xỉu 2.75
29 04

29Lão tử không tin hôm nay ta không vào hoàng thành được, có cơ hội thì vào, không có thì phải tự tạo cơ hội! Lý Cáp thầm mắng mấy tên đại nội cao thủ quá tận trung, quá tận tâm tâm công tác, thầm tự hỏi cách xử lí vấn đề. 29Đúng lúc này, một người trung niên tướng mạo âm lãnh cầm một rương gỗ nhỏ đi vào tầng ba địa lao. 29Vân Lâm cũng không muốn cho nàng biết tên mình. 29Bách biến thần binh của ta ở trong này. 04 Lý Cáp chín tuổi đang ngồi trên nóc của phủ tổng đốc, ngẩn người ngắm mặt trời đỏ đang lặn xuống. Bên trái của hắn là một con chó to tướng đang nằm, còn bên phải là tỷ tỷ Vân Lâm ngồi bên cạnh.

04 Lê Bố nhìn về phía Hồ quân nói. 04 Lý Cáp không nói gì, U hậu biết hắn tâm đang suy nghĩ cái gì, nói: 04 Lý Cáp cười khổ, xem ra hắn tự tin tới mức tự sướng rồi, cứ nghĩ Bạch Ngưng Sương tâm ý đã thuộc về mình, chỉ còn chờ gặt trái mà thôi. Cứ tưởng nàng giả vờ nói đi để hù hắn mà thôi, không ngờ lại đi thiệt, tới một dòng thư cũng không để lại cho hắn. 04 Lý Cáp liền mở cửa sổ kêu Ngưu Đại dừng xe. Hắn ôm Hương Hương sau khi đã mặc xong quần áo nhảy xuống xe. 29Hạ Nhu sinh muộn hơn Lý Cáp nửa năm, vì thế nàng bèn gọi hắn là ca ca. Từ đó về sau Lý Cáp liền đối với nàng như em gái ruột vậy.

29U hậu... Còn có thể tái xuất giang hồ không? 29Vô Tình tiểu thư, đại danh đã nghe từ lâu, làm cho tại hạ rất ngưỡng mộ. Hôm nay được gặp mặt quả không hổ là võ lâm đệ nhị mỹ nữ, phong thái phi phàn, dung mạo như tiên nha. 29Lê Anh nghe vậy sẳng giọng: 29Nhưng thật không ngờ người Hồ sau khi nghe Lưu tiên sinh phiên dịch lại, mỗi người đều cất tiếng la mắng liên tục, bộ dáng thà chết không khai. 04 Lý Cáp chỉ vung mấy quyền cước vớ vẩn, mấy cao thủ đại nội ban đầu hung mãnh giờ đã không dám lại gần.

04 Tốt lắm, không cho giằng co nữa, lên đây đi, còn phải lên đường. 04 “Đi, đi xem Lưu gia tiểu thư kia là cái dạng gì.” Lý Cáp vung tay lên, đoàn người liền quảng trường đi đến. 04 Đúng là nó rồi, nhưng... sao nhỏ như vậy a? 04 Đám người Lý Đông dừng ngựa lại xem, thấy đám người có mặc trang phục nha dịch, còn có cả Vương Thông và một đám người mặc áo xám. 29Y Thần nhìn thấy Lý Cáp nói:

29Ngưu Nhị phản bác 29Ối ối!... Tỷ tỷ… Nói gì vậy? Đây là Anh hùng hội, đệ đệ dù gì cũng là anh hùng, ai mà quan tâm chứ?! 29Lý Cáp xoa xuống kiều đồn của nàng, cười nói: 29Tướng quân, các doanh khác đều phát bạc nhưng bạc của chúng ta vẫn chưa được phát, bọn hắn nói ngoại trừ phạt quân côn còn phạt tiền lương nữa. 04 Trận trận gào thét rung trời hú lên: “Ta là một .... con trâu~~~~...”

04 Lý Cáp cực kỳ khó chịu. 04 Lý Cáp chật vật từ trên bò dậy, một phát trời giáng khiến lão hoàng đế mắt nổ đom đóm, lưỡi lè cả ra ngoài, nằm im giống như chết rồi. 04 Nhưng mà... Hoàng đế là ở chỗ này, xin cho thuộc hạ... 04 Đã vậy các ngươi cứ giữ lấy con hồ yêu đó, ta sẽ còn trở lại, hy vọng lúc đó các ngươi chưa bị nó hại! 29Sau đó hắn lập tức phất tay, tam ngưu liền bổ lên vây lấy lão đạo sĩ. Lão đạo sĩ nhìn quanh, cười :

29Lâm tướng quân! 29Lý Cáp kỳ quái hỏi: "Như thế nào? Cần ta giúp cỡi không?" 29Ý da! Sao chủ nhân cứ nhìn Hương Hương chằm chằm vậy?! 29Vậy… Ngươi là ai? 04 Lý Cáp chắp tay sau lưng chậm rãi thả cước bộ ra cửa thành, khoan thai nói.

04 Cái gì mà không làm được trò trống gì? Đệ thấy tỷ vô dụng tới vậy sao? Thiệt là… Cứ chờ đó, bảo đảm với đệ, chỉ trong vòng nửa năm trên giang hồ sẽ truyền khắp cái tên Vân Lâm. 04 Gian phòng của Y Tiên bày biện rất đơn giản – một cái giường lớn, một cái bàn cũng một cái bồn hình thù kỳ quái, ngoài ra không còn vật gì khác 04 Một năm qua đi. Hợp Lâm trà lâu đã thu hồi cả vốn lẫn lời... mà hình như người bỏ vốn cũng không phải là hắn. 04 Nghe xong lời này, khóe miệng Tử Nghiên hơi hơi nhếch lên, hiện ra nụ cười vui sướng, bất quá ngoài miệng lại chỉ là nhàn nhạt đáp "Ừ!" một tiếng liền bước nhanh đi ra khỏi phòng. 29Vẫn còn một người, trên dưới hai mươi tuổi, lưng rộng eo thô, ngực rộng hơn lưng, mặc một bộ ‘tiểu mã quái lộ ra cơ ngực cường tráng, trên mũi đeo một cái khoen.